Tôi sẽ là một con lừa, con lừa ưng xê dịch

Chào các bạn đọc thân mến, giới thiệu qua một chút nhé, tôi là một cô gái đam mê xê dịch đấy. Hôm nay tôi sẽ giới thiệu đến các bạn một cuốn sách mà tôi nghĩ là “hay”. Các bạn có sở thích giống mình thì đọc đi nhé, đọc rồi các bạn sẽ bị cuốn vào vòng trò chơi mang tên xê dịch không lối thoát cho mà xem. Còn ai chưa bắt đầu sở thích này thì cũng đọc đi nhé, đọc xong nó sẽ mê hoặc bạn cho mà xem (cười tủm tỉm).

“Tôi là một con lừa” – đọc qua tiêu đề chắc các bạn sẽ không khỏi bỡ ngỡ,tại sao một con người đam mê xê dịch như tôi lại quan tâm đến một con lừa chậm chạp. Và hơn hết là nó chẳng hề lien quan chút nào cả đến một con người có sở thích bay cao và bay xa như tôi. Đừng vội bỏ qua mà không đọc tiếp nhé.Tôi sẽ từ từ bật mí về con lừa đặc biệt này ngay thôi.

Đó là một con lừa Phương Mai, cô cứ từ từ chậm rãi đi đến đich cùng. Có lẽ thời bây giờ, đi đây đi đó là điều bình thường và rất dễ dàng, nhưng mà cái lạ ở đây, đó là một người phụ nữ thành đạt như Phương Mai lại chọn cho mình một lối đi riêng, một lối đi khoogn giống ai hết. (thành đạt như thế nào thì các bạn hãy thử đọc đi nhé, bất ngờ với cô gái trẻ như Phương Mai đấy). Theo gót chân Phương Mai, chúng ta sẽ được thấy một thế giới đầy màu sắc mà chỉ khi bước chân đi các bạn không bao giờ cảm thấy nuối tiếc. Cô đi không phải để chụp hình check in rồi post lên fb đâu, cô đi để cảm nhận từng hơi thở của thiên nhiên đang hòa quyện dần vào tâm hôn cô. Xách balo lên và đi đến những vùng đất mới, bay cao cùng sự tự do, sải cách rộng như những chú chim phiêu du.

“Cảm ơn mẹ vì đã buông tay cho con được tự do” – câu mở đầu đầy khiêu gợi bạn đọc đã khiến tôi tò mò sự tự do của một người con gái, hơn thế nữa, trong tôi cũng luôn hướng đến sự tự do đã khiến tôi không thể bỏ lỡ được tác phẩm này. Biết đâu được đó là gương mẫu cho một cô gái tuổi teen như tôi sau này.
Thử đếm trên đầu ngón tay có được bao người đi qua gần cả trăm quốc gia trên thế giới. Nhưng trên đầu ngón tay đó có Phương Mai đấy, đáng nể phục không, đáng tự hào không. Câu trả lời là có!. Bởi cô đi không phải là đi qua, mà bước qua rồi cô đã đem về cho bản thân cô không ít kinh nghiệm. Cô có thể được gọi là “lì”, là “cứng đầu”, là …thật khó có từ gì để miêu tả được. Nhưng cô chọn Hạnh phúc cho riêng mình theo cách đó.

Hãy sống một cuộc đời cho chính mình, mang cho mình những hoài bão và khát khao, đặc biệt là tuổi trẻ hiện đại. Là khi chúng ta mang trên mình “con lừa” thực thụ của Phương Mai. Là khi tự chính bạn trải nghiệm những tinh hoa được đúc kết trong những trang sách ấy. Là khi tự chính bạn bước ra thế giới được vẽ nên từ những trang giấy ấy. Đừng đinh ninh mọi thứ có trong cuộc sống này luôn xảy ra như một khuôn mẫu. Chúng ta đã , đang và sẽ quan sát, học tập một cách không ngừng nghỉ guồng quay của cuộc sống. Và lẽ dĩ nhiên, mỗi một chúng ta phải định hình cho mình một nét riêng gi đó, một nét lạ gì đó. Phương Mai chọn cho mình là một con lừa chậm rãi đi đến đích cùng đã chọn. Chúng ta nhất định là một con ngựa chạy nhanh đến đó, mà thay vào đó chúng ta cũng có thể là một con lừa, nhưng chúng ta sẽ đi trên con đường riêng của mình. Với tôi đọc cuốn sách có thể mất một tuần, nhưng để sự trải nghiệm chúng thì mất cả đời. Vậy thì tại sao bạn lại không thử như tôi một lần. hãy đọc và chọn cho mình một trải nghiệm riêng biệt.

Hoài Thanh.

Lập trình và hơn thế nữa

Spread the love
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar