Totto-chan_cô bé gọi tuổi thơ tôi về

“Totto-chan bên cửa sổ”_một cuốn nhật ký của cuộc đời tác giả, cũng như cách để cô thực hiện lời hứa với thầy hiệu trưởng của mình. Kể về một tuổi thơ khá là dữ dội, đầy màu sắc, cũng như kể về người thầy thay đổi cuộc đời cô.
Cuốn sách còn nói về một nền giáo dục mà trẻ em, kể cả những cô cậu sinh viên hay những ai đã đi làm như tôi bây giờ đều mong ước.

Đâu phải tự nhiên mà “totto-chan bên cửa sổ” trở thành cuốn sách gối đầu của nhiều thế hệ trẻ em trên toàn thế giới trong suốt 30 năm qua. Nó có giá trị ở cái nhìn giáo dục, ở cách tiếp nhận suy nghĩ của những đứa trẻ tưởng chừng như không biết gì.
Sẽ có nhiều cung bậc cảm xúc nếu bạn đọc cuốn sách này: cười đó nhưng tôi không dám chắc bạn sẽ không khóc đâu nhé ^^

Ngôi trường Tomoe được xây trên những toa tàu, có bao giờ bạn nghĩ mình xe ngồi học trong một toa tàu điện chưa? Phải…sẽ thú vị lắm, thú vị còn ở chổ ngôi trường dành cho những đứa trẻ đặc biệt, chẳng hạn như Totto-chan, một cô bé đã bị đuổi học ngay từ những ngày đầu bước vào lớp một, lỗi không phải hoàn toàn do cô bé, mà phần lớn là do sự thiếu cảm nhận, thiếu lắng nghe với một đứa trẻ đang ở tuổi hiếu động, nghịch ngợm, luôn muốn khám phá những điều mới mẻ xung quanh mình.

Nghe những gì cô giáo chủ nhiệm kể về Totto-chan chắc tôi phải dùng từ mà các bạn bây giờ vẫn hay dùng: tăng động. Ước mơ mà cô cho là mục tiêu cố gắng của cả cuộc đời mình lại cứ thay đổi xoành xoạch: hôm qua còn ước ao sẽ trở thành một nữ điệp viên với phương châm “điệp viên trước hết phải xinh đẹp” là được, mặc cho anh chàng mà cô để ý lại lo lắng, đăm chiêu bảo rằng “những người nói nhiều không thể làm điệp viên được đâu !”, ấy vậy mà hôm nay lại muốn trở thành người soát vé tàu cho bằng được chỉ vì cô soát vé có cả một khay đựng đầy vé nhưng chẳng chịu cho cô lấy một tờ.

Khi nhớ tới đoàn người hát rong đi ngang qua lớp, cô lại thốt lên với mẹ rằng “con sẽ là người hát rong trên phố!” rồi cho đến khi chia tay, cô hứa với thầy hiệu trưởng rằng: em sẽ là cô giáo, em sẽ dạy ở trường Tomoe…em hứa! Cô hứa như một người lớn, để rồi sau này khi không thể thực hiện được lời hứa ấy, thì cuốn sách này ra đời…

Cô “thấy mình cần phải kể lại một cách tỉ mỉ rằng từng có một người thầy tên Kabayashi, thầy đã dành cho các em nhỏ một tình yêu sâu đậm thế nào, dạy dỗ các em nhỏ ra sao”.

Người thầy ấy không chỉ là thầy, mà còn là một người cha, người mẹ, vừa là một người bạn thân thiết biết lắng nghe, biết san sẻ và biết yêu thương. Không làm được như thế thì thầy đã không thể đủ kiên nhẫn ngồi 4 tiếng đồng hồ để nhìn Totto-chan vừa nhảy chân sáo vừa kể những câu chuyện dang dở, rời rạc, không đầu không đuôi.

Thầy có một quan điểm giáo dục hết sức mới mẻ mà thời ấy chẳng ai dám chắc rằng nó là đúng đắn. Phê phán đường lối giáo dục bấy giờ quá đỗi cứng nhắc, vô tình bóp ngẹt đam mê của các em, thầy tạo ra một môi trường cho tụi nhỏ tự biết cách sắp xếp, biết cách tự tìm hiểu, tự vượt qua khó khăn và tự do thả trí tưởng tượng, tâm tư, suy nghĩ ngộ nghĩnh của mình bay cao, bay xa, hoàn toàn tự nguyện, không hề áp đặt hay bắt ép.

Ví như ở đây, giờ học bơi chẳng ai mặc gì cả, kể cả đồ bơi, cả nam lẫn nữ, bởi thầy nghĩ “thật không tốt nếu để các bạn tự tìm hiểu sự khác nhau của cơ thể bạn nam và bạn nữ một cách không lành mạnh” đồng thời “thật không tự nhiên nếu cứ phải khổ sở che giấu cơ thể của mình với người khác, cơ thể nào cũng đẹp cả”.

Cũng nhờ vậy, những đứa trẻ bị bại liệt hay khuyết tật đã tự nhiên không còn thấy xấu hổ và mặc cảm với khuyết điểm trên cơ thể mình nữa. Đó chỉ là một mảng nhỏ trong cách giáo dục của thầy, còn rất nhiều điều mà có lẽ bạn sẽ học hỏi để có thể hiểu hơn về những đứa trẻ sẽ xuất hiện trong cuộc đời bạn .

Cuốn sách còn nói đến một khát khao hòa bình cháy bỏng. Ngôi trường như một thế giới khác, những đứa trẻ vẫn cứ thế, vô tư cười đùa mặc cho ngoài kia, bom đạn đang vây kín bầu trời nước Nhật. Ngọn lửa ác nghiệt của chiến tranh đã vô tình vùi dập đi một nên giáo dục đang phát triển, vùi dập đi “giấc mơ Tomoe”.

Có lẽ tôi đã nói hơi nhiều nhưng nhiêu đây vẫn chưa nói hết được những gì tôi muốn nói về cuốn sách này, bởi nơi đây bạn có thể nghe con tim mình vang lên những giai điệu tha thiết, trầm bổng của thời cắp sách. Nếu vừa đọc vừa tưởng tượng, bạn sẽ bật cười với sự ngây thơ của những đứa trẻ, cũng sẽ rơi nước mắt khi vô tình nhìn thấy được ánh mắt của thầy Kabayashi Sosaku, bên cạnh đó những kỷ niệm đã lãng quên, tưởng chừng đã nằm sâu trong ký ức của bạn, giờ lại bị đánh thức và còn trỗi dậy một cách mãnh liệt hơn bao giờ hết…

Trang Thùy.

Lập trình và hơn thế nữa

Spread the love
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar