Con đường Hồi giáo – có một Trung Đông không giống trên ti-vi

Cảnh báo: đây không phải là cuốn sách về tôn giáo như mọi người lầm tưởng qua cái tên của nó.

Con đường tức là đường giao thông, đường để xe máy, ô tô chạy qua chạy lại á.

Tác giả đã vẽ ra một con đường xuyên qua các quốc gia Hồi giáo. Ở mỗi quốc gia, là những nơi đã xảy ra những sự kiện lớn trong thế giới Hồi giáo. Những thánh đường, những ngọn đồi, những con phố đã làm thay đổi thế giới, và nó vẫn đang thay đổi thế giới chúng ta ngay khi bạn đang đọc những dòng chữ này.

Không phải sách về tôn giáo, nhưng đặt chân vào đất tôn giáo thì không thể không nói về tôn giáo. Nhờ tác giả, ta sẽ có một cái nhìn khách quan về Hồi giáo, về cuộc thánh chiến, về những tư tưởng kiểu tẩy não. Rồi từ đó, văn hóa, thiên nhiên, chính trị, chiến sự, cả du lịch, kinh tế cũng cuốn theo vòng xoáy này.

Theo chân Phương Mai, chúng ta sẽ được nhìn thấy một Trung Đông rất khác so với những gì mình được thấy trên ti-vi.

Trên ti-vi, bạn được xem những bản tin chiến sự, đâu đâu cũng thấy bom đạn, khói lửa, đầu rơi máu chảy. Đi với Phương Mai, bạn sẽ được thấy một Trung Đông bom đạn gặp dân thì né, không nổ. Bạn sẽ thấy người dân tự tin nói rằng tôi an tâm sống giữa làn đạn.

Trên ti-vi, bạn được xem về những ông trùm, những tên độc tài độc ác, man rợ. Để Phương Mai chỉ cho bạn một quốc gia mà người dân yêu tên độc tài đó hơn yêu người tình. Đơn giản vì ổng là người sống hết lòng vì dân thôi.

Cướp giật, móc túi ở đâu, thời nào cũng có, nhưng đố bạn đi đâu trên thế giới mà được bảo vệ trả giùm tiền siêu thị vì quên mang ví, hay đứng giữa thành phố gọi taxi kiêm hướng dẫn viên miễn phí bằng cách giở tấm bản đồ ra giả bộ đang tìm đường.

Quay trở lại với tôn giáo, trên ti-vi bạn được xem về những cuộc thánh chiến tôn giáo. Theo chân Phương Mai, bạn sẽ được biết thánh chiến ấy vì tôn giáo thì ít, mà vì chính trị, vì tôn giáo bị bóp méo thì nhiều. Tôn giáo giờ đây đã trở thành một món vũ khí chiến lược, thậm chí một nguồn lợi có thể hái ra tiền. Bạn sẽ được thấy một Trung Đông rất giàu, giàu nứt đố đổ vách, đổ cả tòa nhà cao tầng, để chỗ đó mọc lên tòa nhà khác cao gấp đôi, gấp ba.

Đến Trung Đông với Phương Mai, bạn sẽ được thấy người dân sống với súng đạn sướng – khổ ra sao. Thấy những gia đình rất mong có khách đến chơi, những cũng có gia đình khách đừng hòng đặt chân vào. Thấy khát khao về hòa bình, hay thấy khát vọng có một cuộc sống không tiếng súng đạn. Thấy sự xa hoa, tráng lệ của một miền đất cổ tích, Nghìn lẻ một đêm dường như là có thật. Thấy một đất nước, một miền đất bị giằng qua, xéo lại như con giun, rồi nó cũng phải quằn, nhưng không quằn được.

Trung Đông hỗn loạn lắm, ở đó cái gì cũng có cả, mà không có thì thôi, có thì phải hơn người: giàu hơn người, khổ hơn người, chém giết hơn người, điên hơn người, hà khắc hơn người, dễ dãi hơn người, người cũng phải hơn người.

Đi theo Phương Mai, hai điều mình được mở mang nhiều nhất là lịch sử và văn hóa, hai cái đó dẫn theo hàng đống thứ, huyền bí như ngôi mộ thánh gì đó của tôn giáo nào đó, hay cục đá gì đó nằm trơ trọi giữa quảng trường nào đó, hàng năm đẻ ra hàng núi tiền. Ngỡ ngàng khi thấy tòa án được mở ra ngay giữa chợ, người dân lên làm quan tòa, xử thằng trộm (ở mình thì số phận thằng trộm đó sẽ thế nào nhỉ). Hoang mang khi thấy đằng sau mấy cái mạng che mặt đính rủng rỉnh kim cương, hột xoàng, là một con người chả khác người phương Tây là mấy, nhưng họ chỉ được là người phương Tây khi ở trong nhà mình thôi.

Và chốt lại, đi theo Phương Mai, bạn sẽ bị dụ mua cuốn sách trước đó của chị: Tôi là một con lừa :))

Lập trình và hơn thế nữa

Spread the love
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar